Người làm báo Hưng Yên

http://nguoilambaohungyen.vn


Nhớ ngày giải phóng Miền Nam 30/4

Đã 47 năm trôi qua, song những cảm xúc vỡ òa, thiêng liêng của ngày 30/4/1975, ngày quân ta tiến vào  Sài Gòn giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước còn mãi in đậm trong tâm trí tôi, một cô bé lúc ấy mới hơn 10 tuổi.
 
111
Làng tôi ở, một bên là con sông đào nhỏ, mọi người thường gọi là sông Cửu An, một bên là những cánh đồng màu mỡ, không rộng lớn lắm nhưng mỗi khi chiều về từng đàn cò trắng vẫn bay liệng kiếm ăn trước khi chúng bay về tổ. Ngày ấy cuộc sống của người dân quê tôi còn đơn giản lắm, nghề chính của họ là chỉ biết cày cấy hai vụ lúa trong năm, nên cuộc sống vật chất của nhân dân trong thôn còn nhiều khó khăn, những ngày giáp hạt, không ít gia đình còn bị đứt bữa, nghĩa là phải nhịn đói một bữa vì trong nhà chẳng còn cái gì để cho vào bụng. Làng tôi có hai xóm nhỏ. Xóm nằm ven bờ đê gọi là xóm Đê. Từ đường của xóm Đê có một con đường rẽ xuống, người dân sống ở quanh tuyến đường đó gọi là xóm Trại. Nhà ở của dân cư làng tôi hầu hết là nhà tranh, vách đất. Việc đi lại của nhân dân gặp rất nhiều khó khăn, các tuyến đường của làng đều là đường đất, chưa có xe cơ giới, ít xe đạp, người dân đi bộ, gồng gánh là chủ yếu. Song tôi cảm nhận và yêu quê hương mình vì đó là một vùng quê yên bình, mọi người sống với nhau hòa thuận, đoàn kết.

Tôi nhớ, vào những năm 1967-1968 làng tôi vinh dự được đón các chú bộ đội về đóng quân ít ngày trước khi lên đường vào Nam chiến đấu tiêu diệt đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai. Có các chú bộ đội về đóng quân, xóm làng quê tôi vui nhộn hẳn lên. Sáng sớm tinh mơ các chú bộ đội đã tập thể dục, rồi hành quân bộ theo đội hình chiến đấu. Tối đến sinh hoạt chuyên môn song các chú bộ đội lại trở về nhà dân nơi các chú ở nhờ chuyện trò rôm rả, khi cao hứng các chú còn đàn, hát rất vui làm tụi nhỏ chúng tôi mê tít. Có lẽ do có bộ đội đóng quân nên số thanh niên làng tôi nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc khá đông so với các thôn trong xã.

Trở lại thời điểm đầu năm 1975, cũng như bao làng quê ở miền Bắc, người dân quê tôi luôn ngóng tin chiến sự từ chiến trường miền Nam báo về. Ngoài lý do vì miền Nam thân yêu, nhiều gia đình ở làng tôi mong, ngóng con em của họ đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam trở về bình yên bên gia đình.

Rồi đến trưa ngày 30/4/1975, Đài tiếng nói Việt Nam phát đi bản tin đặc biệt thông báo 11 giờ 30 phút ngày 30.4.1975 quân ta đã tiến vào Sài Gòn giải phóng hoàn toàn miền Nam đất nước thống nhất đã mang đến cho người dân làng tôi một niềm vui vỡ òa, một cảm xúc thiêng liêng, ai cũng xúc động, trong lòng trào dâng niềm vui tột độ không sao kể xiết. Trưa hôm ấy, thím tôi đang đun bếp, nghe tin miền Nam được giải phóng, đã không kiềm chế được cảm xúc giơ tay vụt mạnh chiếc que cời xuống nền bếp rồi hô vang miền Nam giải phóng rồi. Bà tôi đang ở trong nhà tưởng gì chạy ra sân thì thím tôi chạy đến ôm chầm lấy bà nhấc bổng lên rồi hét to miền Nam giải phóng rồi, nhà con sắp về rồi bu ơi. Trưa hôm ấy làng tôi như ngày hội, người dân đổ ra đường “ăn mừng” chiến thắng, tập trung nói chuyện, bàn tán rôm rả, ai cũng vui mừng đất nước hòa bình không còn chiến tranh, con em không phải ra trận. Có lẽ vui nhất là bà nội tôi, thím tôi và các bà mẹ, người vợ có chồng, con chiến đấu ở chiến trường miền Nam nay mai sẽ trở về xum họp cùng gia đình.

Giờ đây, với tôi ngày giải phóng miền Nam 30/4/1975 không chỉ là niềm vui xum họp như ngày nào mà còn là niềm tự hào, lòng biết ơn các anh hùng, chiến sỹ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh thân mình để đánh đuổi đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, cho chúng ta được sống trong hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc.
                                                              

Nguyễn Đản
 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây