Nhà văn, nhà báo Như Bình: Cặm cụi, dâng hiến cho công việc một cách say đắm nhất

Thứ bảy - 09/03/2024 20:09
“Văn chương trở lại hằng ngày, từng giờ phút trên từng con chữ nhọc nhằn. Không có văn chương, không có được những trang báo thấm đẫm chất văn học. Và đã là chữ nghĩa thì sẽ còn lại mãi mãi…” - nhà văn, nhà báo Như Bình trải lòng.

Người nông dân cày cuốc trên cánh đồng chữ

Tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Vinh, chưa xin được việc để đi dạy, hằng ngày cô gái Như Bình thuở ấy vẫn cùng bạn thân đạp xe trên con đường ngang qua Đài PT-TH Hà Tĩnh. Chị mạnh dạn nộp đơn xin vào Đài và may mắn được nhận. Làm báo ở một tỉnh lẻ, vừa nghèo, vừa thiên tai khắc nghiệt, lại là mảnh đất trải qua hai cuộc chiến tranh khốc liệt, trên mình đầy những vết thương tích thời hậu chiến, cả trên mảnh đất bầm dập và cả ở những số phận con người đã cho Như Bình có được nhiều trải nghiệm quý giá.

“Tôi được tiếp xúc với thực tế đời sống, đắm mình trong đó, tôi bị cuốn hút ghê lắm. Được chứng kiến nhiều câu chuyện, nhiều mảnh đời, nhiều số phận của quê hương… tôi có rất nhiều suy nghĩ, dằn vặt” - Như Bình tâm sự.

Mỗi một lần Như Bình gặp gỡ tiếp xúc, các nhân vật cùng với câu chuyện của họ đã in lại trong tâm trí chị rất lâu, in dấu trong chị nhiều cảm xúc. “Tự dưng thôi thúc mình cầm bút. Ham ước mãnh liệt được viết và được kể lại những gì mình biết. Tôi viết báo và viết cả truyện ngắn” - Như Bình chia sẻ. 
111
Nhà văn, nhà báo Như Bình.

Thượng tá, nhà văn Như Bình tên thật là Lê Thị Thanh Bình, sinh năm 1972, quê ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Chị là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (2001), hiện là Trưởng ban Chuyên đề Báo Công an Nhân dân, Thư ký tòa soạn báo Văn nghệ Công an.

Ở Như Bình, văn chương và báo chí là sự kết hợp, bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Theo chị: “Viết văn hay viết báo gì thì cũng là làm người nông dân cày cuốc trên cánh đồng chữ cả. Tôi làm báo nhưng báo văn, và tôi viết nhiều nhất là thể loại ký chân dung, nó rất gần gũi với văn học”.

Văn Như Bình lãng mạn, buồn, đẹp và đầy nữ tính. Thứ văn ấy vừa như kiếm tìm vừa như ngập ngừng, do dự trước dự cảm của chính mình nhưng không vì thế mà kém phần quyết liệt, mạnh bạo.

Đó là thứ văn của một người trẻ tuổi, viết như là trút lòng, một lần rồi thôi. Để rồi, khi mỗi trang sách lật ra là thêm một cảnh ngộ thấp thoáng ở đâu đó hiện về. Và khi ngồi ráp lại những phân mảnh ấy, kỳ lạ thay đó là khuôn mặt mà chúng ta đang mang.

Bởi ở đó, là buồn tủi, xót xa. Là cô đơn, chờ đợi. Là hạnh phúc bủa vây bởi trăm ngàn con gió chướng nghịch mùa. Là khát khao, giấc mơ sum vầy. Là tất tật mọi xúc cảm trong một lần làm người ai cũng đều nếm trải, cũng đều đi qua dù ít dù nhiều.

Lâu nay, người ta cũng biết đến Như Bình là một nhà báo với những trang viết ám ảnh về thân phận con người trên An ninh thế giới cuối tháng. Một hành trình 18 năm miệt mài, ròng rã với chuyên mục “Chuyện khó tin nhưng có thật” của báo ANTG.

“Mười tám năm tôi giữ chuyên mục Những chuyện khó tin nhưng có thật trên Báo An ninh thế giới - tôi có thể tự hào nói rằng nó là một trong số ít chuyên mục ăn khách nhất từ trước đến nay. Đó cũng là cách tôi duy trì con đường văn chương, bởi duy trì chuyên mục đó, nếu không có vốn sống, không có sự trải nghiệm văn chương và không xử lý thủ pháp nghệ thuật cao tay chắc chắn không viết được, chứ chưa nói đến viết hay” - chị Như Bình chia sẻ.

Mở rộng trái tim và sống đến kiệt mình
Như Bình ra Hà Nội vào tháng 10/2002. Có thể nói từ thời điểm đó, Như Bình đã có một hành trình mò mẫm tự tìm kiếm chính mình, tự dò dẫm con đường để đi. Công việc đặt chị vào một vị trí chuyên nghiệp ở một tờ báo lớn và nổi bật lúc bấy giờ. “Đó là quãng thời gian áp lực kinh khủng. Cho đến lúc này nghĩ lại tôi rút ra được một chân lý rằng, nếu không có áp lực, không bao giờ có thể trưởng thành và vượt lên chính mình được” - Như Bình chiêm nghiệm.

Ba người anh, người thầy lớn có ảnh hưởng rất nhiều đến con đường mà Như Bình đã và đang đi đó là Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều và nhà thơ Hồng Thanh Quang. “Họ là những người động viên, chỉ dạy tận tình và gây áp lực cho tôi nhiều nhất trong quãng thời gian chập chững gia nhập làng báo viết. Nếu không có sự khắt khe của họ, sự đòi hỏi cao về nghề nghiệp, tôi đâu được như hôm nay” - chị Bình xúc động.

Trước khi ra ANTG, Như Bình là biên tập viên truyền hình. Bởi thế, lao vào nghề báo mình mất sức, mất thời gian hơn người khác để tìm kiếm một vị trí trong lòng bạn đọc. Nhưng cả viết văn hay viết báo thì ở giai đoạn nào chị cũng tự hào là đã hết mình, đã cặm cụi và dâng hiến cho công việc một cách đắm say nhất. Với nghề, văn hay báo mình đều trân trọng và xem đó là một thánh đường - không thể cẩu thả, hay dễ dãi. 
111
“Nghề báo với tôi đã như là số phận không thể khác được, mặc dù biết nó nhọc nhằn nhưng lại đầy đam mê…”.
Công chúng báo chí nhớ đến chị như một cái tên góp phần làm nên thành công của những số báo đầu tiên của ANTG cuối tháng. Với chuyên mục “ăn khách”: “Những chuyện khó tin nhưng có thật”. Đây là một chuyên mục hấp dẫn và có một lượng độc giả lớn, nhiều bạn đọc yêu mến ủng hộ, đón đọc và cũng không ít người đọc đã tìm đến chị để được lắng nghe, tìm hiểu thêm về nhân vật. Một số Đài truyền hình cả hai miền Nam Bắc đăng ký với Tổng Biên tập Báo Công an nhân dân xây dựng chuyên mục này thành chương trình truyền hình phát sóng.

Rất nhiều lần Đài truyền hình Việt Nam đã liên lạc với Như Bình để quay phim và ghi hình những câu chuyện thật, và đã có những chương trình truyền hình thành công vì nhân vật chính trong câu chuyện đồng ý xuất hiện trên truyền hình. Trường hợp của bà Mẫn ở khu tập thể Thanh Xuân Bắc là một ví dụ điển hình. Nhiều nhà xuất bản đã đề nghị tập hợp tất cả “Những chuyện khó tin nhưng có thật” in ở trên báo An ninh thế giới thành sáu tập truyện.

Trong thời gian gần đây, Như Bình tìm đến và yêu thích hội họa. Dự định trong năm 2024 chị sẽ tổ chức một buổi triển lãm tranh về chủ đề vẽ nội tâm - tìm về với chính mình. Theo chị, hội họa đưa lại sự tự do nhất trong tất cả các bộ môn, vẽ tranh là một cách thiền tuyệt vời nhất. Khi xuất bản thơ, văn, truyện ngắn hay báo chí đều phải qua phần đọc, biên tập kỹ lưỡng của bộ phận xuất bản còn bức tranh là do mình tự đóng khung và ký tên. Nó mang lại tự do tối thượng.

“Giữa cuộc sống bộn bề, con người đang bị kìm hãm, thậm chí là cầm tù trong rất nhiều bổn phận và trách nhiệm nên việc tìm đến tự do của tư tưởng, tự do tâm hồn là vô cùng cần thiết” - Như Bình nói.

Với Như Bình, cuộc đời chị có 2 cái thời đoạn 10 năm. Thời đoạn 10 năm dành viết văn và có được cái tên, để rồi 10 năm sau đó lại đi làm báo và có thêm một cái tên nữa. Và thời đoạn nào chị cũng mở hết trái tim và sống đến kiệt mình.

nguồn: https://www.congluan.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THƯ VIỆN ẢNH ĐẸP
5.jpg 66.jpg 29.jpg 49.jpg 20.jpg 42.jpg 13.jpg 37.jpg 6.jpg 67.jpg 31.jpg 50.jpg 22.jpg 43.jpg 15.jpg 38.jpg 7.jpg 68.jpg 33.jpg 52.jpg 24.jpg 45.jpg 16-1.jpg 39.jpg 40.jpg 9.jpg 71.jpg 34.jpg 63.jpg 27.jpg 48.jpg 19.jpg 41.jpg 12-qn1.jpg a-T.jpg 36.jpg 8a334df96fbbb3e5eaaa.jpg ec1643b261f0bdaee4e1.jpg 75528951ab13774d2e02.jpg 740f0438267afa24a36b.jpg 9e931db13ff3e3adbae2.jpg eef9d3a2f1e02dbe74f1.jpg ac94b8a49de641b818f7.jpg ae0f6bdb499995c7cc88.jpg 895e11f733b5efebb6a4.jpg 27c48a2ea86c74322d7d-1.jpg f7b945c06782bbdce293.jpg 0f6e3f741c36c0689927.jpg c23927250467d8398176.jpg 906029e10ba3d7fd8eb2.jpg 32b8e242c0001c5e4511-1.jpg f774eba794e548bb11f4.jpg 7a0a8baca9ee75b02cff.jpg dcd1d242f0002c5e7511.jpg 23289506b7446b1a3255.jpg 66d134e644a498fac1b5-1.jpg 1389b67fa302625c3b13-1.jpg f69297bc83c1429f1bd0-1.jpg 33f61d080875c92b9064-1.jpg e71f3a932feeeeb0b7ff-1.jpg 3b4258344c498d17d458-2-1.jpg aecc18440d39cc679528-1.jpg 01b53b002e7def23b66c-1.jpg 7536f22be75626087f47-1.jpg f87058784d058c5bd514-1.jpg 48dd535d4620877ede31-1.jpg ea6a58024d7f8c21d56e-1-1.jpg 4f0be64af33732696b26-1.jpg b673068913f4d2aa8be5-1.jpg 1d4bb15da420657e3c31-1.jpg 35021b9c0ee1cfbf96f0-1.jpg ffc69024855944071d48-1.jpg 87e8e87cfd013c5f6510-1.jpg f7a58a679f1a5e44070b-1.jpg 5b9e981a8d674c391576-1.jpg dfefc79bd2e613b84af7-1.jpg 02ac9b4b8e364f681627-1.jpg 142989b99cc45d9a04d5-1.jpg fe3d1d75bf087e562719.jpg 94d3461b53669238cb77-1.jpg f38c46ee539392cdcb82-1.jpg 7f5885f9908451da0895-1.jpg e5c4472a52579309ca46-1.jpg 3b20a26fb712764c2f03-1.jpg 0506885d9d205c7e0531-1.jpg d203ce4d69c0a29efbd1.jpg b91ad73673bbb8e5e1aa-1.jpg 520c873d23b0e8eeb1a1.jpg 8f815695f21839466009.jpg d9977394d7191c474508.jpg b94a739fd4121f4c4603.jpg 2799f500528d99d3c09c-1.jpg 0905f0a2572f9c71c53e.jpg 0b4698843f09f457ad18.jpg d5502603818e4ad0139f.jpg c364cdd36a5ea100f84f.jpg 4126eb8e4c03875dde12.jpg 35b9c64f61c2aa9cf3d3.jpg eb2c4421e0ac2bf272bd.jpg cd43fd4859c5929bcbd4-1.jpg
  • Đang truy cập23
  • Hôm nay546
  • Tháng hiện tại68,151
  • Tổng lượt truy cập3,168,906
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây